Hai lá cờ Việt Nam
CDNVQGVNTP 2011/09/04Đọc bài "Một số suy nghĩ về hai lá cờ Việt Nam" của tác giả Phương Nam, webmaster CDNVQGTDTP xin đóng góp Y kiến như sau :
Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ là biểu tượng của quốc gia Việt Nam từ thời Vua Thành Thái (trích tài liệu đính kèm), được giữ làm quốc kỳ trong thời chính phủ Trần Trọng Kim và tiếp tục trong thời đệ nhất, đệ nhị VN Cộng Hoà và trong sinh hoạt của người Việt tỵ nạn CS tại hải ngoại.
Cờ đỏ sao vàng chỉ là cờ của đảng Cộng sản VN, được áp đặt trở thành cờ quốc gia Việt Nam Xã Hội Chủ Nghĩa, không hề do một cơ chế đại diện dân tộc VN đề xướng hay chấp nhận.
Cho dù sau này không còn công sản trên quê hương VN và cho dù có đảng phái hay tổ chức nào đề nghị thay đổi quốc kỳ, cờ đỏ sao vàng cũng không thể là đối tượng so sánh hay bầu bán với Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ được. Đó là một việc Không Thể Nghĩ Bàn. Nếu trong tương lai, tại VN, thực sự có dân chủ tự do, đa đảng, như các nước tiến bộ trên thế giới, đảng CSVN có thể hiện hữu với lá cờ của đảng đó, như bất cứ một đảng phái nào khác, mà thôi. Còn lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ có thể bị thay đổi Nếu do Quốc Hội, tức đại diện toàn dân, mong muốn. Tuy nhiên hẳn nên biết rằng lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ đã có một chiều dài lịch sử gắn liền với vận mệnh quê hương VN, đã hiện hữu và trường tồn kể từ năm 1890 dưới trào vua Thành Thái, rồi qua nhiều triều đại, cho đến ngày nay (năm 2011) tức được 121 tuổi. Theo thiển ý (webmaster mạng lưới CĐNVQGTDTP) thì không có lý do gì cần phải thay đổi.
Trích tài liệu về Cờ Vàng :
Vua Thành Thái đã không những không thoả mãn các đòi hỏi của chính quyền bảo hộ, mà còn trọng dụng nhiều nhân tài thanh liêm và đức độ như các ông Ngô Đình Khả, Nguyễn Hữu Bài, với hy vọng khôi phục và canh tân đất nước. Năm 1890, nhà vua xuống chiếu thay đổi Quốc Kỳ chữ Hán bằng Quốc Kỳ mới. Lá cờ nền Vàng Ba Sọc Đỏ lần đầu tiên được cấu tạo và được dùng làm Quốc Kỳ.
Đại Nam Quốc Kỳ (1890-1920)
Nền Vàng Ba Sọc Đỏ bằng nhau biểu hiệu Bắc Nam Trung bất khả phân
Có thể nói Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ - gọi tắt là "Cờ Vàng" - là lá "Quốc Kỳ" đúng nghĩa đầu tiên của dân tộc Việt, vì nó hàm chứa nguyện vọng độc lập và thống nhất của lãnh thổ Việt.
Sự kiến tạo lá Quốc Kỳ mới ấy có nhiều ý nghĩa vô cùng quan trọng :
- Thể hiện ý chí đấu tranh, bác bỏ hiệp ước Quý Mùi, "chia để trị" của thực dân Pháp, đã tao ra tình trạng Nam Kỳ thuộc địa, Trung Bắc kỳ bảo hộ.
- Xác quyết sự toàn vẹn lãnh thổ của Đại Nam Quốc, ba miền đều có tư thế chính trị giống nhau và bất khả phân trong nền tảng màu Vàng của dân tộc Việt ở phương Nam.
- Nêu cao tinh thần "quốc gia dân tộc", bằng cách đoạn tuyệt với sự liên hệ của chữ Hán, cũng như thoát ly ra khỏi nền bảo hộ Pháp và triều cống Tàu.
Chính vì các ý nghĩa trên mà Lá Cờ Vàng còn được mệnh danh là cờ "Quốc Gia".
Như vậy, từ ngữ "quốc gia" có từ cuối thế kỷ 19, đối nghịch với "thuộc địa", chớ không chỉ mới có vào bán thế kỷ 20 khi từ ngữ "cộng sản" xuất hiện.
Lá cờ Quốc Gia đã được tồn tại suốt triều vua Thành Thái. Năm 1907, vì tánh khí quật cường, không chịu làm một ông vua bù nhìn và không nghe theo các đề nghị của Pháp, vua Thành Thái bị Pháp biếm nhục là ông mắc bệnh "điên" và truất phế ông, rồi đưa ông đi quản thúc ở Vũng Tàu. Con vua Thành Thái là hoàng tử Vĩnh San được triều đình phò lên ngôi, lấy hiệu là Duy Tân. Cũng như vua cha, vua Duy Tân tuy còn nhỏ tuổi mà đã tỏ ra là một người ái quốc can đảm. Vì thế, lá cờ Quốc Gia vẫn còn tồn tại cho đến khi chính vua Duy Tân cũng bị bắt vì tội tham gia cuộc kháng chiến chống Pháp rồi bị đày sang đảo Réunion ở Phi Châu cùng với vua cha vào năm 1916.
Ghi chú : Dữ kiện là Cờ Vàng hiện hữu từ 1890-1920 được tìm thấy trên website của World Statemen. Chủ website này là Ben Cahoon, một chuyên gia Mỹ, tốt nghiệp đại học University of Connecticut. Muốn biết thêm về ông, xin vào đây :
<http://www.worldstatesmen.org/AUTdHOR.html>Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Tự Do tại Pháp.
Một số suy nghĩ về hai lá cờ Việt Nam
PhoNang 2011/09/03Lời chuyển:
Bài viết kèm theo đây do KS Đỗ Nam Hải trong Khối 8406 viết từ quê nhà. Tôi ủng hộ ý kiến của anh, chỉ muốn nói thêm rằng: tôi (NHN) cũng như các chiến hữu của tôi đã từng đổ máu để bảo vệ chính nghĩa và phần đất tự do còn lại ở phía Nam vĩ tuyến 17. Dấu hiệu nhận nhau của chúng tôi là lá cờ vàng, chúng tôi tiếp tục chiến đấu dưới cờ vàng và chuyền tay cờ vàng cho các thế hệ con cháu.
Tuy vậy – với sự chủ quan của một cá nhân – tôi tôn trọng nỗ lực của bất cứ ai đứng lên đấu tranh cho tự do dân chủ, dưới bất cứ một lá cờ nào khác, với bất cứ một biểu tượng nào khác, hay dùng bất cứ một bài hát nào khác, mà họ cảm thấy gắn bó. Tất nhiên là tôi không tự tước quyền phát biểu hay vận động của mình, về những gì mà tôi thấy nên hay không nên.
Sau khi đất nước có tự do thực sự, có một Quốc hội dân cử thực sự, tôi sẽ vận động cho lá cờ của tôi, được nhận là cờ chung của cả nước. Nếu không thành công, tôi tôn trọng bất cứ mẫu cờ nào do Quốc hội đưa ra – lúc ấy biết đâu sẽ không vàng, không đỏ mà là màu xanh! Tôn trọng, nhưng nếu vẫn không thích, tôi sẽ tiếp tục vận động để tu chính trong phạm vi pháp định.
Đó là tập quán sinh hoạt dân chủ mà người Việt đang đấu tranh để đòi lại cho đất nước. Tập quán đó, chúng ta có thể làm quen từ bây giờ: chấp nhận dị biệt, nhưng chiến đấu để khắc phục dị biệt, miễn là cùng một điểm chung: thực sự vì hạnh phúc của con người, không vì quyền lợi hay quyền lực, của cá nhân hay của phe nhóm.(NHN)
Một số suy nghĩ về hai lá cờ Việt Nam
Phương Nam – Việt Nam.
Hơn 60 năm qua, hình ảnh về hai lá cờ: 1 là lá Cờ Đỏ Sao Vàng và 2 là lá Cờ Vàng 3 Sọc Đỏ đã gắn bó với nhiều thế hệ người Việt Nam, dù họ đứng dưới lá cờ này hay lá cờ kia. Trong suốt chặng đường dài của lịch sử Việt Nam hiện đại ấy đã có hơn 30 năm chiến tranh khói lửa (1945 – 1975), với hoàn cảnh đất nước bị chia cắt. Rồi sau đó là 33 năm sau chiến tranh (1975 – 2008), mà nhiều người lúc đầu cũng đã từng cả tin nghĩ rằng: “… Tổ quốc ta từ nay đã vĩnh viễn thoát khỏi ách xâm lăng, rồi đây cả dân tộc nhất định sẽ cùng đoàn kết để cùng chung sức chung lòng xây dựng thành công non sông gấm vóc tươi đẹp mà tổ tiên chung ta đã đổ ra biết bao mồ hôi, xương máu mới tạo dựng nên được, v.v…”. Thế nhưng, thực tế đã chứng minh hoàn toàn ngược lại:
- Chúng ta không đoàn kết! Dân tộc đã bị phân hóa sâu sắc!
- Chúng ta không thành công! Đất nước đã bị tụt hậu quá xa so với thế giới!
Mà vấn đề của mọi vấn đề, nguyên nhân của mọi nguyên nhân là: cho đến nay, trên chính trường Việt Nam vẫn chỉ có duy nhất một Đảng cộng sản Việt Nam quyết giữ độc quyền lãnh đạo đất nước! Họ làm điều đó bất chấp ý chí nguyện vọng của đại bộ phận dân tộc, bất chấp các quy luật khách quan của tự nhiên, xã hội, tư duy và bất chấp xu thế của thời đại văn minh tiến bộ hôm nay. Cho dù họ có nói xuôi nói ngược, cho dù họ có gian dối ngụy biện thế nào đi chăng nữa thì cũng chỉ có một cách giải thích về bản chất của vấn đề.Đó là: họ quyết lỳ lợm giữ độc quyền lãnh đạo đất nước như vậy để được mặc sức thâu tóm đặc quyền đặc lợi cho bản thân họ và gia đình. Không ai khác, chính họ là những kẻ khủng bố, chính họ là lũ giặc nội xâm của dân tộc Việt Nam hôm nay!
Việc vạch rõ rào cản lớn nhất, căn bản nhất cho sự hội nhập và đi lên của dân tộc ta là một trong những công việc rất quan trọng và rất cần thiết của mọi người Việt Nam yêu nước hôm nay. Tuy nhiên, đó không phải là mục đích chính của tôi trong bài viết này. Trong bài viết này, tôi xin được nêu lên một số suy nghĩ của mình về hai lá cờ Việt Nam như trên đã đề cập. Tôi hiểu rằng, đây là vấn đề nhạy cảm và cũng đã có nhiều người viết rất hay, rất chân thực về đề tài này. Vì vậy, tôi chỉ xin được bổ sung thêm một vài ý kiến riêng của mình. Theo tôi:
1) Chúng ta cần hết sức tôn trọng tất cả những ai, dù ở phía bên này hay phía bên kia đã từng đứng dưới lá Cờ Vàng 3 Sọc Đỏ hay lá Cờ Đỏ Sao Vàng, vì lòng tin của họ mà đã dũng cảm chiến đấu và ngã xuống trên lòng đất Mẹ Việt Nam thân yêu.
2) Bản thân hai lá cờ không phải là nguyên nhân gây nên sự phân hóa dân tộc. Trong thực tế đời thường, những ngăn cách ban đầu của người Việt Nam sau khi trải qua 2 cuộc chiến tranh 30 năm huynh đệ tương tàn, dù họ từng sống ở bờ Bắc hay bờ Nam vĩ tuyến 17 thì đến nay khoảng cách ấy đã dần được thu ngắn lại. Thời gian như một phép màu khiến cho tình tự dân tộc và tính nhân bản của người Việt Nam từ từ được phục hồi và chiến thắng tất cả. Những người trưởng thành hoặc sinh ra sau chiến tranh thì lại càng ít bị sự ngăn cách ấy. Nguyên nhân gây nên sự phân hóa dân tộc chính là những kẻ cầm đầu trong Đảng cộng sản Việt Nam đã và đang cố tình duy trì một cách bất lương cái chế độ độc tài, độc đảng, phản dân tộc và phản dân chủ ở Việt Nam.
3) Quá khứ hôm qua cho dù có là thế nào đi chăng nữa cũng không quan trọng bằng hiện thực hôm nay. Mà hiện thực hôm nay là:
- Lá Cờ Đỏ Sao Vàng đang là biểu trưng cho một chế độ độc tài, độc đảng, phản dân tộc và phản dân chủ, phản lại các quy luật khách quan và các xu thế tiến bộ của thời đại mới. Cơ sở tồn tại của chế độ ở Việt Nam hiện nay thực chất là bởi súng đạn, nhà tù của bộ máy công an trị khổng lồ và bởi sự lừa bịp một cách trắng trợn dân tộc, cùng cộng đồng quốc tế, chứ không phải là cái gì khác. Luận điểm cho rằng: “… Hôm qua, Đảng thiên tài đã lãnh đạo nhân dân giành được thắng lợi vĩ đại trong 2 cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc, và hôm nay Đảng lại tiếp tục lãnh đạo đất nước thành công trong công cuộc đổi mới,…” rõ ràng chỉ là sự giả trá ngụy biện và là một sự “thủ dâm chính trị” của những kẻ láu cá, bất lương đã và đang nắm thực quyền trong Đảng cộng sản Việt Nam mà thôi!
- Lá Cờ Vàng 3 Sọc Đỏ mỗi khi được đồng bào Việt Nam ta hiện đang sinh sống ở hải ngoại giương cao, chính là biểu trưng cho ý chí và nguyện vọng, cho nỗi khát khao của gần 90 triệu nhân dân Việt Nam ở cả trong và ngoài nước hôm nay. Họ đã và đang dũng cảm, kiên trì đứng lên quyết cùng với đồng bào mình ở trong nước để giành lại các quyền tự do dân chủ đã bị Đảng cộng sản Việt Nam qua nhiều thế hệ ngang nhiên tước đoạt của dân tộc trong suốt gần 63 năm qua. (2/9/1945 – 7/2008).
4) Một nước Việt Nam mới, với một nền dân chủ mới mang các nội dung: đa nguyên, đa đảng và pháp trị nhằm xây dựng một xã hội dân sự thực sự để thay thế một cách triệt để cho chế độ độc tài, độc đảng hiện nay là những nhiệm vụ đấu tranh chiến lược của toàn thể dân tộc Việt Nam; chẳng những cho hôm nay và cho cả mai sau. Trong cuộc đấu tranh ấy sẽ không hề có sự phân biệt quá khứ, hoàn cảnh xuất thân, tôn giáo, dân tộc, nơi sinh sống,… của bất cứ ai.
5) Một Quốc hội đa đảng của một nước Việt Nam mới nhất định sẽ chọn ra được một bản Hiến pháp đa đảng; chọn ra được Quốc huy, Quốc kỳ, Quốc ca, … cho đất nước. Sẽ có nhiều phương án được đưa ra từ nhân dân cho những sự lựa chọn ấy. Và dĩ nhiên, theo đúng nguyên tắc dân chủ khi chọn Quốc kỳ thì cả hai lá cờ trên cũng sẽ là những “ứng viên” được đưa ra. Còn việc nó có “thắng cử” hay không sẽ phụ thuộc vào ý nguyện của nhân dân, vào lá phiếu bầu của các nghị sỹ Quốc hội của một nước Việt Nam mới do nhân dân đã bầu ra họ một cách dân chủ, theo thông lệ quốc tế chứ không phải là theo phương cách bầu cử kiểu “Đảng cử, dân bầu” của nước CHXHCN Việt Nam hôm nay.
Và chúng ta tin tưởng: tinh thần của vị anh hùng dân tộc Nguyễn Trung Trực năm xưa (1839 – 1868) đã đứng lên chống giặc ngoại xâm, vẫn còn nguyên giá trị động viên cổ vũ lớn lao cho tinh thần chống giặc nội xâm của cả dân tộc Việt Nam hôm nay. Rằng: Khi nào nước Nam hết cỏ thì mới hết người Nam chống độc tài, đảng trị!
Đỗ Nam Hải (Phương Nam)