Một chiến thắng cho nhân dân Việt Nam
Vũ Nhật Khuê (danlambao) 2011/08/26Chiều 25.8.2011 công an Hà Nội phải thả những người yêu nước dưới nhiều sức ép. Những người con ưu tú của đất nước trở về trong niềm vui ngất ngây. Khi các anh chị Phương Bích, Minh Hằng, Anh Dũng, Tiến Nam... bước vào nhà tù vì tội yêu nước thì ngay cả gỗ đá cũng phải ngỡ ngàng. Nhưng từ trong lao tù họ bước ra với niềm kiêu hãnh đánh thức cả dân tộc. Một chiến thắng trên cả tuyệt vời cho những con yêu nước cũng là một chiến thắng đẹp cho cả đất nước, nhất là ở thời điểm chính phủ độc tài của Lybia bị hạ bệ thì niềm tin vào tương lai tươi sáng của dân tộc lại bùng lên.
Tiến Nam và chị Phương Bích. Ảnh : Lee Nguyễn
Cũng như vụ án Tiến Sĩ Cù Huy Hà Vũ, nhà cầm quyền Hà Nội đã rơi vào thế bế tắt khi dàn dựng vu khống trơ trẽn bắt người trong khách sạn Mạch Lâm. Giờ đây nuốt không xuôi mà ói ra thì càng khốn. Phải chi đừng bắt mấy người yêu nước biểu tình chống ngoại xâm thì cũng còn cách để lừa bịp nhân dân tiếp. Nhưng nước cờ dưới cơ lại đưa nhà cầm quyền vào một thế bế tắt mới. Khắp nơi phản ứng, trong và ngoài nước lên án. Các cơ quan ngoại giao lên tiếng, các cơ quan nhân quyền chỉ trích, các cơ quan truyền thông được dịp khai thác "mỏ vàng" từ sự kiện nhà nước Việt Nam mất chính nghĩa khi đàn áp nhân dân của mình chỉ vì lý do họ biểu tình chống ngoại xâm cũng là kẻ thù truyền kiếp của dân tộc.
Loay hoay gỡ rối đến 4 ngày sau mới chịu thả người khi thời hạn tạm giam đã hết trước 1 ngày. Luật pháp dưới tay các anh cầm dùi cui và chuyên dùng nòng súng để hù dọa trở nên mớ rác rưởi tầm thường. Bắt người không có lệnh, khám nhà khi không có đương sự, hình sự hóa những hành vi hành chính đúng pháp luật. Sẽ là thừa nếu nói về một nhà cầm quyền chuyên dùng luật rừng lệnh miệng vì kêu ca thì lại điệp khúc "Biết rồi, khổ lắm, nói mãi". Quen các hình thức trấn áp tàn bạo với tù nhân chính trị, giờ đây gặp một nhóm người biểu tình họ chống ngoại bang chứ đâu có chống đảng độc tài thì công an trở nên lúng túng. Có tật thì giật mình vậy. Có cúi đầu ươn hèn làm tôi tớ cho kẻ thù truyền kiếp thì cũng kín kín một chút đằng này lộ liễu thanh thiên bạch nhật. Hết đường chối cãi và biện hộ cho một nhà cầm quyền bán nước công khai.
Bó hoa cho người yêu nước, những bàn tay ôm chặt đoàn kết và nụ cười chiến thắng. Ảnh : Lee Nguyễn
Một nguồn tin ngoại giao tỏ ra khá dè dặt trước vụ thả người lúc nhá nhem này. Họ cho rằng nhà cầm quyền Hà Nội không tử tế gì đâu. Chẳng qua là từ nay đến cuối năm sẽ có nhiều đợt xuất ngoại của các nhân vật chóp bu trong Bộ Chính Trị và chính phủ mới nên họ mới thả người để "làm quà" và có cớ ăn nói với các quốc gia họ sẽ đến xin tiền. Vậy thôi, không có tốt lành gì đâu và cũng kông có cái tâm "cải tà quy chánh" của họ. Luôn luôn là dùng những người yêu nước làm món hàng để mặc cả ngoại giao.
Bắt người biểu tình vì lòng yêu nước thiết tha của họ nhằm răn đe và hù dọa các cuôc biểu tình sắp nổ ra liên hoàn trong cả nước nhưng hiệu ứng nó đã quá sức toan tính của nhà cầm quyền. Người ta sục sôi còn hơn là chưa bắt người. Như cú đạp vào mặt người biểu tình đã gây nên một làn sóng căm phẫn ngay cả những người hiền lành nhất cũng lên án, kẻ sợ hãi nhất cũng can đảm đối đầu với bạo quyền. Khi cùng đường thì sức mạnh của lòng căm thù còn hơn cả ngàn tấn bom hạt nhân xá gì những công cụ công an, quân đội vốn cổ lỗ sĩ và đã mất đi tính chính danh.
Chúc mừng những người con can trường của dân tộc đã trở về trong vòng tay người thân và bè bạn. Thế trận lòng dân lại được tiếp thêm một nguồn lực và tinh thần mới hăng say hơn. Dù dường chúng ta đi có còn lắm gian nan và thử thách nhưng những chiến thắng như thế này thật ý nghĩa và khích lệ.
Mùa thu Hà Nội đã đẹp lại càng quyến rũ hơn bao giờ hết khi những người yêu nước bước ra từ ngục tù tăm tối và vẫy tay chào những người thân và bè bạn của họ.
Lịch sử gọi tên và họ trở thành biểu tượng mới đầy thuyết phục và say đắm lòng người.
Vũ Nhật Khuê (danlambao)Sự khó xử của nhà đương cục CSVN
Thanh Quang, phóng viên RFA 2011/08/25Hoa Kỳ kêu gọi VN trả tự do cho tất cả những người biểu tình hôm Chủ nhật 21 tháng 8 vẫn còn bị giam giữ.
Hôm Chủ nhật 21 tháng 8 vừa rồi, công an giải tán và đẩy lên xe buýt chừng 50 người vốn bất chấp lệnh cấm biểu tình của UBND TP Hà Nội – 1 văn bản “vô danh” không có người ký, “nửa bí mật, nửa công khai”, văn bản mà blogger Cu Làng Cát gọi là “cái dại của không chính danh”:
“Chúng tôi quan ngại về việc câu lưu một số cá nhân mà duờng như chỉ vì họ bày tỏ quan điểm một cách ôn hòa. Không thể bắt giữ những cá nhân vì thực thi quyền tự do tụ tập, vì như thế là trái với những cam kết của Việt Nam đối với những công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị.Chúng tôi kêu gọi nhà cầm quyền Việt Nam phải trả tự do cho những cá nhân thực thi các nhân quyền và các quyền tự do căn bản của con người.’
Đó là lời của ông Beau J. Miller, tùy viên báo chí của Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ tại VN.
Gọi biểu tình là "trò lố"
Theo giới blogger thì nhà cầm quyền đã can thiệp “khá thô bạo”, “trái pháp luật” và “không có một lý do gì” để biện minh cho hành động ngăn chận cuộc biểu tình vừa rồi, khi khoảng 50 người yêu nước bất chấp lệnh “đóng dấu treo và không đủ dũng khí đặt bút ký” ấy để trương các biểu ngữ “Đả đảo TC xâm lược”, “Bảo vệ Tổ Quốc VN”, “Bảo vệ máu thịt VN”, “Bảo vệ nhân dân VN”, “Phản đối TC đe dọa nhân dân VN”…và cả “Đả đảo tay sai bán nước”, “Phản đối bắt người yêu nước”…
Bài “Ai gây ra ‘bao trò lố’? ” trên blog Quê Choa lưu ý rằng lần đầu tiên “báo lề phải” gọi biểu tình yêu nước là những “trò lố” khi báo Hà Nội Mới đề cập tới chuyện mà tờ báo cho là “giải tán 1 nhóm người cố tình vi phạm quy định, tụ tập hò hét tại khu vực Hồ Gươm” với đoạn viết rằng “Cuối cùng thì bao trò lố của một số người cầm đầu ngoan cố, lợi dụng chính sách tốt đẹp của Nhà nước ta lôi kéo, tụ tập thành đám đông gây mất trật tự đường phố hàng tuần cũng đã bị lật tẩy”. Theo blogger Quê Choa:
"Người ta có thể không đồng tình, có thể phản đối các cuộc biểu tình yêu nước, nhưng gọi biểu tình yêu nước là những trò lố là xúc phạm nghiêm trọng đến những người yêu nước, xúc phạm ngay cả nhà cầm quyền Hà Nội. Mới cách đây ít lâu, tướng Nguyễn Đức Nhanh thay mặt nhà cầm quyền Hà Nội đã tuyên bố: “ Đây là những cuộc biểu tình yêu nước tự phát, cho nên các cấp và Công an Hà Nội không có chủ trương trấn áp, bắt giữ người biểu tình tự phát. ”
Nếu gọi biểu tình là trò lố thì nói thế nào đây với tuyên bố của tướng Nhanh? Thế nào gọi là lố? Nhân danh điều gì để gọi những cuộc biểu tình yêu nước là những trò lố? Nên nhớ Báo Hà Nội Mới là tiếng nói của Đảng bộ Hà Nội, là bộ mặt văn hóa của nhà cầm quyền Hà Nội, không thể có kiểu phát ngôn vô trách nhiệm và thiếu văn hóa như thế được.
Nhiều nhật ký trên mạng cũng vừa phổ biến bài “Chán quá mà phải nói” của tác giả Đỗ Đức, bày tỏ thất vọng trước thông báo của giới cầm quyền rằng “những cuộc tụ tập, biểu tình, tuần hành tự phát đã gây ảnh hưởng xấu đến trật tự xã hội, hình ảnh thủ đô - TP vì hòa bình; tiềm ẩn các yếu tố gây mất ổn định chính trị; tác động tới việc thực hiện đường lối, quan hệ ngọai giao của đảng, nhà nước”. Thông báo còn đe dọa “áp dụng những biện pháp cần thiết” đối với những người mà thông báo gọi là ‘tụ tập”, “gây rối lọan” đó. Tác giả Đỗ Đức cho biết:
"Là một công dân có tuổi, tôi thực sự thất vọng với cái thông cáo chẳng giống ai này.Tôi không đi biểu tình nhưng là người quan sát thì người biểu tình không mắc lỗi như thông cáo nói. Nhất là những ngày biểu tình tuần hành quanh Hồ Gươm. Còn biểu tình là biểu lộ ý chí thì phải hát phải hô, có phải đám ma đâu mà đi lặng lẽ…
Thông báo viết thế này không thuyết phục, vì đây là biểu lộ ý chí hòa bình của một thành phố hòa bình rất đáng trân trọng. Hòa bình không có nghĩa nó đá vào đít mình mà ngồi im mặc nó đá. Nếu thế sẽ là thành phố nhu nhược chứ Hòa bình gì….
Cái đáng lo là hàng nghìn công nhân Trung Quốc đáng ngờ không giấy phép lén lút vào theo các dự án khắp nơi từ Bắc đến Nam lập thành làng kia kìa là quá đáng sợ, có phải công nhân hay lính giả danh? Khi con ngựa thành Troa đã đưa được vào trong thành mà có biến thì cả dân tộc trơ mắt ếch ra.
Cái đó sao các vị ấp úng, chưa thấy có một thông báo nào, mà lại quyết liệt với dân khi dân bày tỏ lòng yêu nước???."
Mất khả năng đối thoại với dân
Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, cựu Đại sứ VN tại TC, người luôn trăn trở cho vận nước và vận mạng dân tộc, cũng khẳng định rằng “Biểu tình chẳng do ai kích động” cả. Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh nhấn mạnh rằng người dân được nhiều quyền, kể cả quyền biểu tình, theo quy định trong Hiến Pháp, và ông lưu ý rằng ngày nào TC còn xâm phạm chủ quyền của VN, còn tiếp tục hành động hung ác với VN thì ngày đó nhân dân VN còn phẫn nộ và biểu tình.
Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh cũng bác bỏ điều giới cầm quyền cho là người biểu tình do “kẻ xấu lợi dụng”, “thế lực thù địch” xúi giục”, mà, theo ông, “tất cả đều đàng hòang”, hành động vì lòng yêu nước.
Lối ứng phó với người dân Việt biểu tình thể hiện lòng yêu nước trước hiểm họa từ Phương Bắc khiến tác giả Mạc Văn Trang không tránh khỏi thắc mắc rằng “Tại sao lãnh đạo Hà Nội lại làm như vậy?”.
Tác giả thật sự không thể nào hiểu nổi tại sao Thành ủy, UBND TP Hà Nội và những người lãnh đạo cao hơn nữa lại làm như những gì đã diễn ra đối với người biểu tình để phản đối Trung Quốc gây hấn ở vùng biển của Tổ Quốc, mà lẽ ra, đại diện lãnh đạo Hà Nội chỉ cần gặp đoàn biểu tình , mời họ vào hội trường, cùng nhau trò chuyện rồi “lắng nghe, đối thọai, chia sẻ suy nghĩ, tâm tư, tình cảm với nhân dân…” thì sẽ tìm được sự đồng thuận trên cơ sở lòng yêu nước. Nhưng giới cầm quyền đã làm ngược lại, như tác gia Mạc Văn Trang cho biết:
"1/ Họ đã đàn áp, bắt bớ, đe dọa, sách nhiễu, ghi vào sổ đen, cho người theo dõi những người biểu tình và cả gia đình họ…
2/ UBND TP Hà Nội, ngày 18/8/2011 ban ra một bản thông báo “cấm biểu tình” không đủ căn cứ pháp lý, không được ban hành theo những thủ tục hành chính thông thường và đặc biệt không có người ký để xác định cá nhân chịu trách nhiệm… Thông báo này còn “chụp mũ”, đe dọa…
3/ Tối 20 và sáng ngày 21/8/2011, Hà Nội huy động mọi lực lượng công an, dân phòng, các lực lượng trong “toàn hệ thống chính trị” và các phương tiện chống bạo động để quyết tâm phá tan lực lượng biểu tình!...
4/ Đặc biệt sáng ngày 21/8/2011, sau “lệnh cấm biểu tình”, trời u ám, tuôn mưa mà những người biểu tình vẫn tiếp tục. Họ biểu tình hôm nay không chỉ vì yêu nước, phản đối Trung Quốc gây hấn mà còn muốn khẳng định quyền công dân chính đáng của họ."
Và tác giả Mạc Văn Trang phân tích lý do tại sao giới cầm quyền hành động như vậy. Theo ông:
"- Có lẽ vì họ đã quen lối mòn suy nghĩ, như là quán tính, định kiến: ai nói và làm gì trái với quan điểm của nhà cầm quyền (bất kể đúng hay sai) đều là “tiêu cực”, “không chấp nhận được” và nếu tiếp tục “ngoan cố” thì sẽ quy kết là liên quan đến “thế lực thù địch”, “chống phá nhà nước XHCN”…
- Có lẽ vì họ quen suy nghĩ và hành động bạo lực bằng cách huy động toàn lực lượng của “hệ thống chính trị” trong đó lực lượng CA là nòng cốt để đè bẹp “một cá thể” hay “một nhóm người” dám “làm trái ý nhà cầm quyền nhân dân”. Họ muốn qua đó gây sợ hãi cho những người khác, cho toàn xã hội…
- Họ đã quen cách suy nghĩ áp đặt và hành xử bạo lực như trên quá lâu và “rất hiệu quả” trong việc giữ vững “ổn định chính trị - xã hội”, nên họ đã bị mất dần khả năng đối thoại dân chủ với nhân dân.
- Một lý do căn bản nữa, khiến nhà cầm quyền sợ đối thoại với dân, nhất là nhân sĩ, trí thức vì có lẽ họ đã vướng mắc vào những chuyện mờ ám gì đó, không thể / khó trả lời thuyết phục được dân. Và do đó họ sợ dân, tránh né dân, cho cấp dưới dùng các thủ đoạn đối phó với dân."
Kích thích lòng yêu nước
Và tác giả Mạc Văn Trang kết luận rằng “triết lý của nhà cầm quyền này” là “ai khen ta (dù đúng hay sai, tốt hay đểu) đều là bạn ta; ai chê ta, dù đúng, cũng là kẻ thù của ta!”.
Qua “Thư ngỏ” của công dân Phạm Văn Điệp gởi tướng Nguyễn Đức Nhanh, Giám đốc Công an TP Hà Nội, và được nhiều mạng nhật ký phổ biến, công dân này lưu ý rằng sau khi Hòang Sa của VN bị mất vào tay TC mà không thu hồi được, thì càng lúc VN càng bị mất thêm biển, đảo, đất liền cùng nhiều thiệt hại khác về người và của trong khi giới cầm quyền VN yếu hèn trước Bắc Kinh mà lại khủng bố, bắt bớ, gây phiền hà những người yêu nước. Tác giả nhận xét:
"Bằng chứng là mỗi lần bắt bớ, họ càng yêu nước hơn, càng thánh thiện hơn và phía Công An nhà cầm quyền càng bị phơi mặt phản nước ra, làm lợi cho Trung Quốc xâm lược và gây hấn. Nếu tôi là nhà cầm quyền Trung Quốc, tôi sẽ tặng huân chương và tiền bạc cho những người lãnh đạo ở Việt Nam vì đã mạnh tay, trấn áp được những người vì đòi chủ quyền với Trung Quốc. Nhưng tôi là người Việt Nam, tôi thấy vô cùng bất lợi vì chính trong nước mình đang có những thế lực và con người cũng có ý đồ cô lập những người Việt Nam yêu nước như bá quyền Trung Quốc."
Qua bài “Sự khó xử của nhà cầm quyền” của Người Quan Sát được blog Dân Chủ-Nhân Quyền Cho VN phổ biến, tác giả tin rằng hoạt động biểu tình chống TC “vẫn chưa có lý do ngừng lại” khi những nguyên nhân trực tiếp còn tiếp diễn – từ hành động gây hấn ngang nhiên của Bắc Kinh ở biên giới, lãnh hải VN cho tới những cuộc thương nghị bất bình đẳng Việt-Trung tại bàn hội nghị. Tác giả cũng không quên đề cập tới 1 nguyên nhân quan trọng nữa để người dân Việt tiếp tục thể hiện lòng yêu nước, đó là việc “người biểu tình và những người thiện cảm với phong trào biểu tình càng cảm thấy bị xúc phạm hơn khi luồng thông tin của nhà cầm quyền về họ ngày càng trở nên xám xịt một cách đầy khó hiểu, mà nếu không cẩn thận thì lòng yêu nước rất có thể bị biến thành một thứ tình cảm tội phạm!”
Sau cùng, GS Hòang Xuân Phú, qua Nguyễn Xuân Diện’s Blog, mở đầu bài “Quyền biểu tình của công dân” lưu ý ngay từ đầu rằng:
“Kẻ đúng thì rụt rè, do dự, vì e là phạm luật.
Người sai lại năng nổ, thẳng tay, bởi tin rằng có lý”
Đề cập tới “Biểu tình – Quyền hiến định có hiệu lực cùng hiến pháp hiện hành”, GS Hoàng Xuân Phú giải thích: “trên” “dưới” như sau:
"Đã đến lúc dân ta (cả dân thường và cả những người đang thuộc bộ máy quản lý Nhà nước) phải chia tay với lối tư duy sai lầm là “trên” cho làm gì thì “dưới” mới được làm cái ấy, vì đấy là kiểu quan hệ giữa chủ nô và nô lệ, hoàn toàn trái với bản năng sống chủ động của mọi loài động vật tự do, trong đó có con người...Người dân có quyền làm bất cứ điều gì mà pháp luật không cấm và không vi phạm những chuẩn mực đạo đức thông thường đã được xã hội thừa nhận...
Căn cứ vào Hiến pháp và các văn bản pháp lý liên quan, với tư duy lô-gíc, chỉ có thể rút ra kết luận rằng: Quyền biểu tình của công dân được Hiến pháp hiện hành đảm bảo và có hiệu lực cùng lúc với Hiến pháp. Cho đến nay, chưa có luật hay văn bản pháp lý hợp hiến nào hạn chế quyền biểu tình của công dân. Vì vậy, công dân hoàn toàn có quyền tự do biểu tình, theo đúng tinh thần của Hiến pháp, không phải đợi đến lúc có Luật biểu tình hay một văn bản tương tự."Chế độ "công an trị" còn tồn tại đến bao giờ
Gia Minh, biên tập viên 2011-08-25Trong thời gian qua tại Việt Nam xảy ra tình trạng một số trường hợp công dân bị bắt một cách đột ngột và thời gian tạm giữ vượt quá qui định của phát luật.
Gây hoang mang reo rắc sợ hãi
Source damlambao - Anh Paulus Lê Văn Sơn bị bắt một cách thô bạo
Gia Minh trình bày thông tin liên quan những trường hợp đáng chú ý đó.
Thông tin từ gia đình của hơn chục thanh niên, sinh viên Công giáo bị bắt trong đợt bắt đầu từ ngày 30 tháng 7 đến tuần đầu tháng 8 vừa qua cho biết năm người trong số họ vào ngày 18 tháng 8 vừa qua mới nhận được thông báo chính thức từ Bộ Công An cho biết họ là thành viên của Đảng Việt Tân và bị kết tội âm mưu lật đổ nhà cầm quyền Việt Nam theo điều 79 Bộ luật hình sự Việt Nam.Đó là các anh Nguyễn Xuân Anh, Nguyễn Văn Oai, Nguyễn Văn Duyệt, Hồ Đức Hòa và Đặng Xuân Diệu. Hiện họ đang bị giam giữ tại trại tạm giam B14 của Bộ Công An ở phường Thịnh Liệt, quận Thanh Trì, thành phố Hà Nội.
Thân nhân của những người được thông báo như thế vào ngày 23 tháng 8 đã đến tại nơi với mong muốn được thăm gặp nhưng đã không được tọai nguyện.
Đối với họ đến nay qui trình bắt giữ thân nhân của họ cũng như việc công an gửi văn bản đến cho gia đình họ
Một người đàn ông bị công an mặc thường phục bắt trong lúc đang tuần hành phản đối Trung Quốc tại SG hôm 12/6/2011. Photo by Quang Dư
vẫn không thuyết phục vì theo những hiểu biết thông thường về phát luật của họ thì hành xử của phía công an từ địa phương đến trung ương vừa qua là không hiểu được.
Bà Đinh Thị Oanh, vợ của anh Nguyễn Xuân Anh trình bày về điều này:
Nếu đến nhà bắt thì tôi còn biết chứ bắt ở ‘ngòai đường, ngòai chợ’, mà tôi lên xã hỏi thì xã nói không biết, chỉ ra ngòai Bộ. Tại Bộ, khi họ thấy tôi vào thì cất bảng, cất tên hết; tôi mang đơn ra mà họ không tiếp đơn và đuổi tôi về.Anh trai của anh Nguyễn Văn Duyệt là ông Nguyễn Văn Thu cũng có ý kiến:
Nếu muốn bắt một tội nhân nào đó phải có thông báo về xã, về phường; trước khi bắt phải đọc lệnh. Trong những trường hợp này giống ‘bắt cóc’. Bây giờ từ mới gọi là ‘khủng bố, bắt cóc con tin’… Chúng tôi không hiểu, nhưng làm như vậy là chưa đúng.
Bảo vệ nhà cầm quyền chứ không phải nhân dân
Vợ anh Nguyễn Xuân Anh, trình bày về điều đó:
Chồng tôi là người sống đạo đức, hiền lành, năng tay công việc. Trước đây chồng tôi cũng làm bên xã, cũng ‘yêu nước’, tìm hiểu thế này thế kia. Công việc chính của chồng tôi là làm đá, bán hàng. Rồi đi tập kèn thổi ở lễ, đi dạy võ. Kể cả làm mất lòng ai cũng không. Tôi chả thấy chồng đi đâu.
Một người thấp bé nhẹ cân như thế làm sao mà ‘lật đổ’ được những ông chức to quyền cao, với nhiều mưu mô.
Nhiều người bị bắt giữa đường phố cũng không có gì là lạ; những người bị bắt hôm 12/6 đều không hiểu vì sao mình bị bắt. RFA Screen shot
Bà Đinh Thị Oanh nói :
Từ phản động lâu nay tôi nghe người ta nói công an phản động không lo cho dân, nay thì công an lại nói dân phản động. Hai bên nói thế tôi không biết ai đúng ai sai. Còn nói dân ‘lật đổ nhà nước CHXHCNVN’ thì tôi thấy họ xem dân như rác như rơm...
Và ông Nguyễn Văn Thu có lập luận:
Chế độ Nhà Nước lấy thế đè lực như thế. Nếu không làm gì nên tội thì việc bắt bớ như thế mấy anh đó không ngại gì. Đối với gia đình nếu các anh đó làm những gì vi phạm phát luật hay lương tâm con người mới sợ, chứ còn làm những việc lành, công đức bị Nhà nước hiểu lầm hay bắt bớ thì là ‘vinh dự’.
Có thể những anh đó thấy Nhà Nước làm những gì không đúng theo như Bác Hồ, Đảng nói, thậm chí còn làm ngựơc lại. Những anh ấy làm những việc như ‘bảo vệ sự sống’, đòi những sự tốt đẹp cho con người. Nhà nước nói làm thế là ngược lại, nên trong truờng hợp đó bị bắt thì gia đình rất mừng, không có gì đáng ngại...
Ngòai trường hợp của những thanh niên- sinh viên Công giáo thuộc giáo phận Vinh bị bắt đi một cách đột ngột không có thông báo như vừa nêu. Vào chủ nhật 21 tháng 8 vừa qua, có một số người tham gia biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội, cũng bị bắt giam đưa về trại giam Hỏa Lò cho đến hôm nay 25 tháng 8 vẫn chưa được thả ra; mặc dù thời hạn tạm giam ba ngày đã hết trước đó nhiều giờ. Đó là trường hợp của bà Bùi Minh Hằng, bà Đặng Bích Phương, và anh Lê Văn Dũng.
Luật sư Lê Quốc Quân nói về qui định của phát luật và chuyện cơ quan công hành xử không theo luật định:
Những người đó có thể đương sự tạm giữ đã có giấy tờ rồi như quyết định tạm giữ, bắt người…; nhưng buộc phải thông báo với gia đình. Gia đình phải đi đòi. Luật qui định như thế nhưng tại Việt Nam người ta có thể hành xử không có luật hay theo mục đích, chỉ thị đặc biệt của họ. Nhiều trường hợp nếu không biết sẽ không có thông tin gì cả.
Anh Nguyễn Tiến Nam, một người từng bị công an giam giữ, có ý kiến:
Họ nói rằng đó là qui định của họ; nếu muốn kiện thì khi ra khỏi khu vực của họ đi đâu kiện thì kiện, đó là luật của họ.
Tại Việt Nam có câu khẩu hiệu “Sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật’. Thế nhưng qua những trường hợp vừa nêu, cơ quan công lực đã không thực hiện đúng những qui định của luật pháp khiến những người trong cuộc không thể ‘tâm phục, khẩu phục’.